Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» Tình Xuân..
Wed Feb 07, 2018 8:10 pm by KBB

» SG đi miền Tây
Thu Oct 05, 2017 8:09 am by KBB

» Hơn 3.000 bài thơ tình Phạm Bá Chiểu
Mon Jan 16, 2017 7:55 am by phambachieu

» Sẽ còn ở lại...
Wed Jan 11, 2017 4:46 pm by KBB

» Phú Quang và tác phẩm
Mon Dec 19, 2016 1:28 am by TCo

» Dạ khúc
Wed Nov 02, 2016 5:07 pm by KBB

» Thu Sì Gòn
Wed Nov 02, 2016 4:59 pm by KBB

» Thu về...
Wed Nov 02, 2016 4:45 pm by KBB

» Cuộc đời này ...
Sat Oct 08, 2016 5:45 am by Khách viếng thăm


Độc thân nửa vời ....

Go down

Độc thân nửa vời ....

Bài gửi by ti doi on Sat May 21, 2011 7:41 am


Dọc cho vui cuối từn hen cả nhà Very Happy
Độc thân nửa vời
Nguồn : phunuonline .

PN - Một số người chọn cuộc sống độc thân vì không muốn vướng bận gia đình, để được tự do với những công việc mình yêu thích. Có những người lại quá toàn tâm toàn ý với gia đình, hy sinh tất cả để hoàn thành trọng trách. Nhưng, cũng có người vừa có gia đình, vừa sống như một kẻ độc thân và đôi khi, họ không biết mình phải làm gì với vai trò “hai trong một”. Họ là những người “độc thân nửa vời”.
TỰ DO TRONG KHUÔN KHỔ

Trong một cuộc gặp gỡ bạn bè, anh Tuấn đã tự giới thiệu: “Mình năm nay xấp xỉ 40 tuổi, có một vợ hai con, việc làm ổn định. Thông báo với mọi người mình đang là “MBA”. Cả nhóm nhao lên, mấy cô đồng nghiệp cười ngặt nghẽo. “MBA” ở đây không phải là tấm bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh danh giá mà tạm dịch là “đã kết hôn nhưng còn giá trị” (tiếng Anh là marriage but available). Những người đi làm coi đó là một cơ hội để sống cho mình. Họ có gia đình ở nhà, nhưng ở cơ quan như còn độc thân nên vẫn có quyền “sử dụng”. Có những người sinh hoạt trong nhóm “độc thân ban ngày”, sáng dắt xe ra khỏi nhà, có thể làm việc, vui chơi thoải mái, không cần nhớ đến việc mình là người có gia đình, bận rộn. Chỉ hết giờ hành chính là họ trở về nhà, sống tận tụy với vai trò làm chồng làm vợ. Điện thoại di động ban ngày nhạc chuông rộn rã, chiều về nhà là cài chế độ rung. Hoàng hôn xuống, chỉ còn gia đình và con cái.

Có những người một tuần năm ngày làm việc và sống tự do như vẫn độc thân. Cuối tuần có vợ có chồng nên họ trở thành người hoàn toàn khác. Chồng làm việc ở xa, thỉnh thoảng mới về đôi ba bữa. Họ lóng nga lóng ngóng với vai trò “thỉnh thoảng” của mình. Chiều thứ sáu bắt đầu ngóng nhau và chuẩn bị “dọn chiến trường”. Suốt một tuần làm kẻ độc thân nên muốn sao cũng được. Sáng ở cơ quan, trưa tìm bạn bè bù khú, chiều ghé shop thời trang rồi lại đi với bạn bè. Con cái có người giúp việc nên chẳng phải bận tâm nhiều. Mấy đứa nhỏ cũng quen với việc sống với cô giúp việc, còn thấy thoải mái hơn khi không có bố mẹ ở nhà.

Hai ngày nghỉ là hai ngày bận rộn. Họ làm công việc nhà, sống cho nhau, cho cả năm ngày khác trong tuần. Sáng thứ hai lại bịn rịn chia tay cuộc sống gia đình, lại tất bật cho lịch tự do của năm ngày tiếp. Một vòng quay không ngừng như thế, cứ độc thân, cứ bận rộn, có gia đình.

Chiều thứ sáu, đang ngồi ở cơ quan thì chuông điện thoại reo làm chị Thu giật mình, luống cuống, dù chị biết chồng đang chuẩn bị gọi cho mình. Giống như cảm giác hoảng hồn vì ăn vụng bị bắt quả tang. Chị ở cơ quan mà cứ ngỡ mình bị “tóm” khi đang lang thang cùng đám bạn. Mới 4 giờ chiều mà chồng đã về đứng trước nhà và gọi điện. Chân tay chị run run, lóng ngóng khiến cho mấy đứa trong phòng thích thú chọc ghẹo. Vậy là tạm chấm dứt năm ngày tự do, chị đang về “sắm vai” người vợ đảm. Chồng chị đi công trình xa nên mỗi tuần chỉ ở nhà hai ngày. Hình như chị cũng thế. Những ngày không có chồng, cuộc sống của chị Thu đơn giản đi rất nhiều. Thằng cu con đã có cô giúp việc lo, chị hay đi công tác nên nó quen ngủ không cần mẹ. Chị nghe nói: “Dân công trình là sống tạm thời và hơi bừa bộn”. Chị cũng lo lo nhưng lại không muốn mang phần thiệt cho mình. Vậy là trong những ngày không có chồng ở nhà, chị sống vui hết mình. Hết công việc, khách hàng, lại bạn bè bù khú. Chị ít khi ăn cơm nhà. Nhưng chị không muốn chồng biết mình “không thua kém”, nên cố tỏ ra rất khổ sở, chỉn chu khi có anh ở nhà. Chị muốn anh thấy khi chồng ở xa, chị buồn bã, tất bật, việc gì cũng tới tay, lại nhớ mong chồng tha thiết. Chị muốn anh thấy chị tần tảo, gọn ghẽ thu vén cho gia đình. Chị muốn anh nghĩ chị đang hy sinh bản thân mình cho gia đình và anh phải áy náy nếu làm gì không phải. Chị muốn anh thấy chị sống vì anh mà “học tập”.




Ảnh: Internet

SỰ TÙ TÚNG CỦA KHUÔN KHỔ

Chị giúp việc là “quân ta” nên mỗi lần anh chồng gọi điện thoại bàn đều biết cách “thoát kiểm tra”, “chị mới ra khỏi nhà, hay còn đi tắm”. Anh không biết năm ngày ở nhà thì chị vợ đi sớm về khuya, bạn bè, công việc. Chị sợ chồng mình phát hiện ra cuộc sống độc thân trong những ngày ở nhà một mình. Chị sợ anh “đi guốc trong bụng mình” nên càng phải đối phó.

Những ngày chồng ở nhà, chị một tay đi chợ, nấu ăn; chị giúp việc rảnh rang bồng cu Tý đi chơi. Thực lòng đôi khi chị không muốn có chồng ở nhà. Sao mà tù túng! Cả một tuần chị được người ta phục vụ, hai ngày có chồng chị lại phải cố “đổi ngôi”. Đó là chưa kể chuyện ăn mặc, chuyện tám điện thoại, chuyện vào mạng chat với bạn bè. Chị thấy gượng gạo, giống như nhà mình có khách.

Anh Quang lại thấy bị tù túng khi gia đình anh tự nhiên thay đổi lịch “hoạt động”. Anh công tác cách nhà mấy chục cây số. Trước đây cả nhà mong ngóng kỳ nghỉ anh về, anh xả hơi và làm “dân thường” thoải mái chút. Từ ngày thằng con trai lớn vào tuổi “ương ương”, vợ anh lại muốn cho nó vào “những ngày làm chiến sĩ”. Vậy là cứ thứ bảy, ba mẹ con chị Hà lại lên đường “nhập ngũ”. Cuối tuần cả nhà “đóng quân” ở đơn vị của ba. Chị Hà bảo: “Những đứa trẻ bây giờ không biết tự lập là gì, cứ cho vào bộ đội rồi khắc biết. Nhiều người phải cho con tham gia các lớp rèn luyện kỹ năng, nghe nói “học kỳ quân đội” còn phải đóng tiền rất nhiều để cho trẻ được làm quen với bộ đội. Nhà mình có chỉ huy trong nhà sao không tranh thủ”.

Vậy là anh Quang năm ngày ở đơn vị làm thủ trưởng, hai ngày làm tham mưu cho gia đình tại đơn vị của mình. Anh đã quen với cuộc sống bộ đội đã nói là phải làm, đến bữa phải ăn, đến giờ là phải ngủ. Anh em trong đơn vị thấy chỉ huy là một tấm gương “oai phong” là thế. Hai ngày cuối tuần, hình ảnh làm chồng của anh trái ngược, thật gượng gạo, “khó coi”. Anh không dám nói to với vợ, sợ vợ làm mình làm mẩy với mình. Anh quát con lại sợ nó gào lên ăn vạ. Anh thấy làm chồng thật khó chịu. Nhẹ nhàng quá sợ mang tiếng chỉ huy gì mà “nhu nhược”, nghiêm khắc với vợ con thì bị phàn nàn “bộ đội không thương dân”.




Minh họa: NOP

Làm độc thân nửa vời thật lắm mâu thuẫn. Khi thì họ muốn mình rảnh rang để muốn làm gì cũng được, khi họ muốn chỉn chu để vun vén cho gia đình. Họ phải đấu tranh với “quyền lợi” của chính mình. Thời gian sống không có vợ có chồng bên cạnh nhiều hơn nên họ quen tự do và hơi “vô kỷ luật”. Nếu so sánh hiệu quả của công việc, chắc chắn những ngày “độc thân” sẽ hiệu quả hơn nhiều. Những ngày nghỉ, có gia đình vợ chồng con cái, họ thấy mình chỉn chu và có trách nhiệm hơn. Cảm xúc yêu thương, giận hờn, lo lắng cũng nhiều hơn. Họ cảm thấy cuộc sống tâm hồn phong phú. Họ thấy mình biết thích nghi với người khác, khéo léo hơn, cho dù đôi khi phải đối phó. Và họ thấy vai trò của mình quan trọng với chồng, với vợ của mình.

Cuộc sống “hai vai” có những phút áy náy, giằng co, có chút gượng gạo khi phải sắm vai của người gương mẫu, có cả cảm giác hồi hộp khi vai diễn thành công của mình. Nhưng nếu cứ kéo mãi những ngày tháng “hai vai”, cuộc sống vợ chồng sẽ mất đi sự chân thật. Cảm giác có lỗi khi mình sống cho mình nhiều hơn cho gia đình, cho người khác, sẽ làm lụi tàn cảm giác hạnh phúc của sự đợi chờ. Thời gian bên nhau họ sẽ không thấy thoải mái, thật lòng. Khi tự do họ lại nghĩ đến những ngày sống cho gia đình. Những ngày sống cho gia đình họ lại thèm cảm giác tự do của những ngày rảnh rỗi. Cứ như vậy, vừa độc thân, vừa thỉnh thoảng làm chồng làm vợ, thật khó có những giây phút bình yên để sống. Những đứa trẻ lớn lên với người bố, người mẹ sống chập chờn trong vai trò làm chồng làm vợ của mình, chúng cũng phải đối phó với việc “sắm vai” của người lớn, cũng phải thích nghi và đôi khi làm đồng minh để nói dối.

Cho dù vợ chồng mỗi người một nơi là một thử thách lớn, nhưng nếu biết chia sẻ cảm giác nhớ nhung và quan tâm vừa đủ thì đây cũng là cơ hội để làm mới mãi một gia đình.

“MBA” là bằng quản trị cuộc sống mình, đừng cho phép người khác sử dụng giá trị của một người đã có gia đình vào cuộc sống của những người độc thân.




Minh Huệ
(Chuyên viên tư vấn tâm lý)

ti doi

Tổng số bài gửi : 562
Points : 3669
Reputation : 1
Join date : 11/06/2010

Về Đầu Trang Go down

Re: Độc thân nửa vời ....

Bài gửi by Hoài C?m on Sun May 22, 2011 10:11 am

Làm độc thân nửa vời có lắm mâu thuẩn nhưng nó vẫn cứ hiện diện trong đại đa số quần chúng đó. Cuộc sống buộc thế mà. Mad
hihihihihihihihihihihiiiiiii Smile

Hoài C?m
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Re: Độc thân nửa vời ....

Bài gửi by xi trum on Wed Feb 01, 2012 8:56 am

Hôm bữa gặp BC , hình như BC nhắc đến bài này và cho là nó hỏng được " thanh " Razz , nhưng theo Chum bài sưu tầm trên không phải là chuyện tiếu lâm mà là 1 bài viết phản ảnh 1 sự thực của xã hội và gia đình , một bài viết để chúng ta suy ngẫm và rút ra bài học cho riêng mình .

Nhưng mà ai cấm được thiên hạ suy diễn hén Very Happy


Lòng ta là một hàng thành quách cũ
Nghìn năm còn vẳng tiếng loa xưa
(VDL)
avatar
xi trum

Tổng số bài gửi : 1205
Points : 4367
Reputation : 2
Join date : 08/06/2010

Về Đầu Trang Go down

Re: Độc thân nửa vời ....

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết